CẢM ƠN CÔ!
Bài viết dành tặng và tri ân cô
Thấm
thoát đã hai năm kể từ ngày tôi rời xa mái trường cấp hai, rời xa bậc học trung
học cơ sở với biết bao kỉ niệm vui buồn và cả những lần thất bại rồi đứng lên
để thành công. Con đường học tập cũng như những thành công tôi đạt được suốt
bậc học trung học cơ sở gắn liền với hình ảnh một một cô giáo – mà có lẽ là
người mẹ hiền thứ hai của tôi. Người ấy là cô Thu – giáo viên dạy Toán của trường.
Tôi có năng khiếu về Toán, nhưng thật
sự tôi của những ngày mới bước vào trường cấp hai so với tôi năm lớp 9 – năm
cuối cấp – thì đó là một sự thay đổi tiến bộ vượt bậc. Lúc ấy tôi như một viên
ngọc thô cần mài dũa, mà người mãi dũa viên ngọc ấy suốt 4 năm học chính là cô.
Cô Thu và gia đình tôi vốn quen biết từ trước, cô cũng biết là tôi học khá về
Toán, thế nên từ những ngày đầu năm lớp 6 – năm mà cô chủ nhiệm lớp tôi – cô đã
quan tâm chăm chút đến tối rất nhiều. Ngày ấy, chữ tôi rất xấu, bây giờ cũng
chưa hẳn là đẹp nhưng cứ mỗi khi làm Toán thì chữ tôi lại rõ ràng hơn, bài làm
sạch sẽ hơn bình thường. Điều ấy có được là cả một quá trình rèn luyện mà cô
bắt tôi phải làm. Lúc đó, cứ mỗi lần chấm bài của tôi cô lại chê chữ xấu, bài
làm nhớp, trình bày lủng củng… suốt năm lớp 6 tôi cứ bị cô chê hoài. Bị cô chê
thế tôi lại buồn và có chút giận cô, tôi thấy mình học toán tốt mà lại chả mấy
khi được cô khen, thế là tôi đành phải miễn cưỡng cố nắn nót, cẩn thận khi làm
Toán. Mới đầu nắn nót thì viết chậm ơi là chậm, nhưng lâu dần cũng quen. Dần
dần nét chữ tôi cứng cáp hơn, bài làm của tôi logic hơn, tôi cũng quen với việc
viết các chữ số hay ký hiệu toán học một cách chuẩn xác rõ ràng. Lên lớp 9, cô
bắt đầu khen về sự tiến bộ trong việc trình bày của tôi, nhưng cô không bao giờ
khen tôi một cách hoàn hảo, cô làm vậy để tạo động lực tôi phấn đấu. Nhờ cô
mà suốt các cuộc thi học sinh giỏi lớp 9 tôi tham gia, tôi ít khi bị mất điểm
về việc trình bày.
Nét chữ hay cách trình bày dĩ nhiên
chỉ là những phần phụ trong việc học toán. Cái quan trọng hơn dĩ nhiên là những
kiến thức toán học mà cô đã truyền dạy. Trên lớp cô dạy lý thuyết rất
kĩ và đầy hấp dẫn, cô xoáy sâu vào từng vấn đề và đưa ra những câu hỏi nâng cao
hay kiến thức thực tế rất thú vị, giúp học sinh hiểu bài kĩ hơn và khiến tiết
học toán không bao giờ trở nên khô khan, nhàm chán. Tới tiết giải bài tập, cô
yêu cầu tôi phải làm đầy đủ các bài tập cô giao dù dễ hay khó, sau đó nếu tôi
hoàn thành nhanh cô cho thêm một vài bài tập khó để nâng cao kiến thức. Hè lớp
8 và lớp 9, tôi tới nhà cô học kèm, không giống như những học sinh khác đi học
kèm, được cô kèm mà thoạt đầu cứ như là… cô ép tôi tới nhà học vậy, có lẽ
là lúc đó tôi còn ham chơi quá. Cô kèm tôi hoàn toàn miễn phí, mỗi sáng từ thứ
2 đến thứ 7, cứ 7h là tôi tới nhà cô rồi mãi tới… 11h trưa hoặc trễ hơn mới
được “thả về”. So với việc trước đây một ngày tôi học không quá 3 tiếng thì
những ngày đầu hè năm ấy thật sự khiến tôi bị choáng. Nhưng rồi qua những buổi
học ấy, kiến thức của tôi ngày một nâng cao, tôi được cô thổi vào một niềm đam
mê toán học cháy bỏng. Một khi học toán với sự đam mê, người học trò sẽ đạt
được những tiến bộ vượt bậc không ngừng. Mà khi tiến bộ thì thành công rồi cũng
sẽ đến. Năm lớp 9 đối với tôi như một giấc mơ vậy, tôi liên tục gặt hái được những
thành công trong các cuộc thi học sinh giỏi cấp huyện, cấp tỉnh và giải quốc
gia là một thành tích mà ban đầu tôi không dám nghĩ tới.
Không chỉ dạy tôi học, cô còn dạy tôi
những bài học làm người. Cô thường nói trong cuộc sống ai cũng có những sai lầm,
quan trọng là có biết sửa chữa sai lầm đó hay không. Mỗi lần tôi phạm lỗi, dù
ban đầu cô rất giận nhưng chỉ cần tôi nhận lỗi và xin lỗi một cách chân thành
thì cô lại bỏ qua. Những lúc cô giận, tôi rất sợ, tôi sợ cô không tha
lỗi cho tôi, sợ cô không xem tôi là đứa “học trò cưng” của mình nữa. Và rồi khi
được cô tha thứ, tôi tự nhủ với lòng là sẽ không bao giờ tái phạm sai lầm ấy
nữa, sẽ không bao giờ để cô phải buồn nữa. Có điều không tái phạm sai lầm này
thì tôi lại mắc lỗi khác, thế là cô lại buồn phiền vì tôi nhiều lần. Nghĩ lại
thật hối hận quá! Không chỉ có thế, cô còn hay kể cho chúng tôi về những tình
huống mà cô đã trải qua trong cuộc sống để dạy chúng tôi cách ứng xử, những kĩ
năng sống cần thiết ngoài xã hội. Cô cũng bảo chúng tôi rằng người học sinh
không phải chỉ biết học mà còn phải biết giúp đỡ gia đình và tham gia các hoạt
động của trường lớp. Tiếc là tôi không làm được như thế.
Sau mỗi thành công trong học tập, trong đầu tôi lại
hiện lên hình ảnh cô Thu, hình ảnh những buổi học miệt mài ở nhà cô, hình ảnh
cô ân cần giảng bài, tôi hiểu rằng những kiến thức mà tôi có được một
phần không nhỏ là nhờ công dạy dỗ của cô. Vậy mà.. đến lúc này, tôi vẫn chưa
một lần nói với cô một câu nói rất đơn giản: “cảm ơn cô!” Tôi đã nhiều lần phạm
lỗi, tôi xin lỗi và cô luôn khoan dung tha thứ cho tôi. Thế nhưng trực tiếp nói
lời cảm ơn cô là một điều trước đây tôi chưa từng nghĩ tới. Phải chăng là tôi
không nghĩ đến hay là vì câu nói ấy quá khó để nói ra. Dù là vì lý do gì
thì ngay lúc này – khi đã là học sinh lớp 11 nhưng có lẽ cũng chưa muộn, tôi
muốn nói: Cảm ơn cô! Nguồn sáng của đời em!
Hà Quang

0 nhận xét:
Đăng nhận xét