Bạn có từng có một thần tượng?
Đã bao giờ bạn nghĩ về giá trị của một “thần
tượng”, một tấm gương sáng trong cuộc sống của mình? Với tôi, thần tượng không
nhất thiết phải là Niu-tơn, Ác-si-mét,… hay một người vĩ đại nào khác, thần tượng
với tôi có thể chỉ đơn giản là một tấm gương cần cù, hiếu học. Tôi luôn tìm cho
mình một “thần tượng” để học tốt hơn, sống tốt hơn. Và Lân – người bạn chung lớp
luôn là tấm gương sáng để tôi noi theo và học tập.
Khi vừa chào đời, Lân đã phải chịu nhiều thiệt
thòi so với những đứa trẻ cùng trang lứa. Cơ thể bị khiếm khuyết khiến cho Lân
sinh hoạt khó khăn và đôi khi còn chịu sự xa lánh bởi một số người. Tay chân
không bình thường, khác biệt dẫn đến những khó khăn trong việc đi lại, sinh hoạt,
ăn uống hay học tập. Tôi thương bạn mất hẳn 5 phút để mang đôi dép, tôi thương
những bước đi chập chững của bạn, tôi thương cái cách bạn tự cổ vũ mình đi hết
3 tầng thang bộ mỗi ngày để đến lớp, thương đôi bàn tay nhỏ bé viết từng hàng
chữ nguệch ngoạc… Nhưng tôi biết sự thương cảm của tôi chẳng thể làm dịu đi sự
đau đớn, nhức nhối trên cơ thể bạn mỗi khi trời trở rét, chẳng thế giúp bạn ăn
chén cơm gọn gàng hơn, cũng không thể thay bạn tập viết hàng ngày như một đứa
trẻ...
Và rồi nhưng điều ấy không thể đánh bại được ý
chí sắt thép của một con người tràn đầy nỗ lực và cố gắng!
Suốt 11 năm ngồi trên ghế nhà trường, cái tên
“Bùi Tấn Lân” luôn xuất hiện trên bảng thành tích tốt của nhà trường. Lân luôn
đạt danh hiệu Học sinh giỏi, Cháu ngoan Bác Hồ và đạt các giải cao trong các kì
thi học sinh giỏi cấp huyện, tỉnh: Giải Ba cuộc thi Học sinh giỏi Toán cấp huyện,
giải Nhì thi Học sinh giỏi Toán cấp tỉnh và nhiều giải cao khác trên các kì thi
giải Toán trên máy tính cầm tay và qua mạng Internet. Không những thế, vốn kiến
thức phổ thông rộng và sự giàu có về kĩ năng sống đã giúp Lân trở nên năng động
hơn. Với những thành tích ấy, Lân luôn nhận được sự ngưỡng mộ và yêu thương của
bè bạn. Còn với riêng tôi, Lân chính là một “nhà thông thái nhỏ”.
Trong cuộc sống thường ngày, chưa bao giờ Lân nghĩ mình bị thiệt thòi so với bè bạn. Lân luôn tươi cười, hoạt bát –
chính điều ấy cùng giọng hát ấm đã làm
tôi thêm yêu mến bạn. Giọng hát mang lại sự ấm áp và tràn đầy hy vọng cho mọi
người… và cho chính bản thân bạn…
Có lẽ Lân không biết mình có một đôi mắt rất đẹp.
Sở hữu đôi hàng mi dài và cặp mắt trong vắt nhưng nước hồ thu tĩnh lặng, bạn tạo
cho mọi người cảm giác tin tưởng và gần gũi. Tôi nhìn thấy ánh mắt ấy như sáng
hơn, sâu hơn mỗi khi bạn cất tiếng hát, qua ánh mắt ấy, tôi thấy được miền đất
hứa mà bạn luôn mơ về, thấy được hoài bão trong bạn, nhìn thấy cách bạn tự
thách thức chính bản thân mình và nhiều những suy tư khác trong con người nhỏ
bé của cậu con trai 17 tuổi.
Đông đến rồi, tôi chỉ mong bạn không bị ốm,
mong những cơn đau quằn quại không hành hạ bạn, mong rằng tiếng hát bạn mãi
vang xa để mùa đông thêm ấm..!
Tôi vẫn thường ví bạn như vầng trăng khuyết,
xa xôi là vậy, nhỏ bé là vậy, nhưng bạn vẫn luôn tỏa sáng. “Trăng khuyết” nhưng
rất đẹp, rất nhỏ bé nhưng rất đáng khâm phục, như chính tâm hồn bạn, chính bản
thân bạn và chính cái cách mà bạn chọn để tỏa sáng.
Nhờ Lân tôi đã không thấy mình chịu thiệt thòi
với bạn bè nữa, sự ương ngạnh, ngang bướng đã được khắc phục ít nhiều và thêm
phần quý trọng những gì mình đang có. Rồi đây trên con đường đời, ta có thể sẽ
phải vấp ngã, ta luôn cần những con người như vậy để cảm thấy mình may mắn và cố
gắng thật nhiều. Với sự tin yêu, quý trọng, tôi mong Lân sẽ mãi cố gắng, lạc
quan như vậy, tin rằng bạn sẽ có một tương lai đầy hứa hẹn!!!
Dẫu cho đời nhiều gian truân, vất
vả
Vẫn mong bạn vững bước khắp ngả đường.
Ngọc Hà

0 nhận xét:
Đăng nhận xét