Khi tôi ở năm 2035
Có bao giờ bạn đi lạc
vào một giấc mơ kì lạ?...
Tôi thấy tôi của 20
năm sau nữa…

Khi tia nắng đầu tiên lọt qua khe cửa cũng là
lúc tôi kết thúc giấc nồng và bắt đầu một ngày mới. Tôi vẫn là tôi, nhưng là
tôi của một thời đại năng động – của năm 2035!
Thời gian chẳng đợi ai, dòng đời vẫn luôn tấp
nập, trong cái cuộc sống tưởng chừng như ta đã nắm bắt được rất nhiều thứ này,
ta bỗng nhận ra mình đã quên lãng đi những điều thật quý giá... Trường ư? Tôi
đã gần như quên bén nó nếu Linh - đứa
con gái đầu lòng – không khoe với tôi về bài văn 10 điểm viết về trường. Và rồi
suy nghĩ về thăm trường lại lóe lên trong đầu tôi một cách tình cờ như thế.
Tôi cứ nghĩ mọi chuyện dù vui hay buồn đều sẽ
bị dòng xoáy thời gian cuốn trôi đi, sẽ không để lại một vết mờ. Nhưng khi thật
sự đặt chân về lại ngôi trường cấp 3, tất cả lại hiện về, rất rõ, như chỉ mới
hôm qua… Tôi nhớ những lúc vui mừng khi sắp được nghỉ hè sau một năm học căng
thẳng, rồi cảm xúc bâng khuâng, luyến tiếc khi vào hè nhưng phải xa thầy cô, bè
bạn trước ngưỡng cửa tốt nghiệp, cả những lo lắng cho hành trình tương lai. Hôm
ấy lại là một ngày hè, đứng trước cổng trường, tôi nghe thấy tiếng chim trong vắt
trên nền trời xanh, cao vời vợi. Bỗng bao kỉ niệm, bao cảm xúc lại ùa về, chẳng
hiểu tại sao sống mũi cay cay và giọt lệ lại rơi nơi khóe mắt.

Tôi về trường với một người bạn nhỏ - Linh, con bé rất hào hứng khi được đến trường của mẹ. Tôi dẫn Linh đi vòng quanh trường, ngày hè nên trường yên tĩnh hơn rất nhiều. Trường nay rất khang trang, cơ sở hạ tầng được đầu tư, mua mới cũng như những thiết bị hiện đại đã mang lại cho trường một hơi thở mới. Tuy vậy, bóng dáng mái trường THPT Phạm Văn Đồng ngày nào vẫn còn, hàng cây phượng thẳng tắp, bóng cây cao rợp bóng cả một khoảng trời. Nhìn hàng ghế đá tôi lại nhớ đến lũ bạn ngày nào. Tôi thấy Hoanh, Duyên ngồi ở đó giúp nhau học bài, tôi thấy Hiền, Thương vẫn thường đôi co với nhau những câu chuyện vụn vặt…
Bỗng bé Linh reo lên: “Mẹ ơi! Nhìn kìa! Hồ bơi kìa! Trường Linh cũng sắp có hồ bơi rồi đấy!” Không lâu sau, tiếng nói non nớt ấy lại thốt lên: “ Trường mẹ thích thật đấy, nhà xe rộng ơi là rộng!” Tôi chỉ cười thôi, cười vì những nhu cầu thiết yếu ngày xưa với chúng tôi như chỉ một giấc mơ thì giờ đã là hiện thực. Sẽ không còn lo sợ học sinh thiếu kĩ năng tránh tai nạn và cứu người mỗi mùa lũ đến, sẽ không còn cảnh nhà xe chật hẹp để rồi chúng tôi phải dựng “ké” ở nhà xe giáo viên nhưng thầy cô lại không nở phạt nặng.
Lê bước chân vào phòng Truyền thống, tôi bắt gặp hình ảnh của những thầy cô cũ ngày xưa, tôi gặp lại 41 gương mặt, 41 ánh mắt vô tư của ngày nào, và nhìn thấy cả những trang báo tường chúng tôi đã viết bằng cả tấm lòng nữa… Tôi bỗng nhớ những thầy cô giáo ngày nào, nhớ thầy Minh vẫn thường lo lắng mỗi lần chúng tôi ham chơi, nhớ cách cô Linh biến môn Tiếng anh trở nên gần gũi, nhớ những câu chuyện “tếu” thầy Thanh vẫn thường kể, nhớ cả nụ cười hiền của thầy Tự dạy Sử, cả những tiết học Lí thầy Được, môn Sinh cô Duyễn, vẫn còn đó những tiết Ngữ văn của cô giáo chủ nhiệm, với cô, môn Ngữ văn đã không còn “buồn ngủ”, cả sự vui mừng khi ngày cuối cô Ga đã dành tặng cho chúng tôi nụ cười hiền và những lời chúc ý nghĩa nhất. Với tôi, tôi quên sao được bóng thầy Thà vẫn thường bước từng bước thật chậm trên sân trường. Nhớ ngày ấy, sau cơn đau tàn phá, thầy phải tập nói, tập ăn uống, tập đi đứng, thầy phải tập lại mọi thứ từ đầu như một đứa trẻ! Nhìn thầy bước từng bước chậm chững đến từng lớp học, thấy thầy vịn vào thành tường để viết bảng, cả cách thầy vuốt ngực mỗi cơn ho, ra về thầy vẫn thường đi sau cùng vì sợ đám đông chen lấn làm thầy ngã và lúc thầy đang đi lại dừng chỉ để… hít thở, từng hơi thở… hổn hển… hổn hển… tôi đau lòng! Chắc thầy phải thương học trò lắm! Phải thương trường, thương cái nghề, cái nghiệp đã theo thầy bao năm, phải có một tình thương bao la đến thế nào để thầy đã vì nó mà vượt lên tất cả?
Cảm giác thầy đem lại cho tôi là một sự gần gũi, ấm áp, và cả sự ngưỡng mộ nữa. Nhớ lúc vừa mới nhận dạy lớp tôi là khi tôi học lớp 11, thầy chỉ nói thầy vừa mới ốm nên có nói và đi hơi chậm, chưa bao giờ thầy nói thầy đau như thế nào, chưa bao giờ thầy nói thầy chóng mặt hay khó thở! Bài Địa thầy giảng rất hay, rất thú vị và dễ nhớ, thầy luôn hệ thống những kiến thức quan trọng nhất và tạo điều kiện cho chúng tôi học những môn thế mạnh của mình. Thầy kể về sự cố gắng của con người vĩ đại nào đó trong lịch sử, thầy hỏi thăm và động viên tôi khi biết tôi sống xa ba mẹ. Nhưng thầy biết không, chính thầy mới là một tấm gương gần gũi và sáng giá nhất về nghị lực, chính thầy nên được nhiều hơn những sự sẻ chia và động viên ở mọi người. Thầy nói nhiều về đức hy sinh, về cái lòng của nghề Nhà giáo, thầy bảo phải có tâm mới có thể trở thành một Nhà giáo tốt. Thầy dặn tôi phải biết ơn và cảm thông ba mẹ mình khi thầy biết ba mẹ tôi đang dạy học ở một huyện vùng cao. Bài học lớn nhất tôi nhận được ở thầy là khi thầy nói: “ Người thầy dù có kém cỏi đến đâu, ngày Nhà giáo cũng chỉ mong nhận được lời chúc của con mình là đủ”. Bạn biết không, lần đầu tiên trong 16 năm tôi ý thức được ba mẹ mình cũng là một Nhà giáo, cũng cần được nhận hoa, nhận quà, nhận từ anh em tôi những lời chúc. Lần đầu tiên tôi hiểu được nổi buồn nhỏ nhoi ẩn sâu trong mắt mẹ mỗi khi tôi xin tiền mua quà cho thầy cô mỗi năm khi đến ngày Nhà giáo. Lần đầu tôi hiểu được câu hỏi nửa đùa nửa thật của ba “ Con có quên gì không?” mỗi ngày 21-11. Lần đầu tiên tôi tự trả lời cho câu hỏi tôi đặt ra từ thuở bé, rằng vì sao ngày khai giảng đầu tiên tôi không được mẹ dắt tay đến cổng trường như các bạn, vì sao ngày ấy chỉ có cô giáo dỗ tôi nín khóc, vì sao mỗi ngày chỉ có anh Hai chỉ tôi học bài, vì sao chỉ mình tôi không được ba cõng đi chơi mỗi buổi chiều… hàng ngàn, hàng ngàn câu hỏi được đặt ra như thế. Nhờ thầy tôi đã hiểu được tất cả. Tôi hiểu bao năm qua ba mẹ vẫn luôn mong mỏi một lời chúc tôi vẫn thường dành cho thầy cô mình. Tôi hiểu ba mẹ không trách tôi nhưng chẳng thể nào tôi tha thứ cho sự vô tâm hời hợt của mình. Tôi hiểu ngày đầu tôi đến lớp mẹ cũng như cô tôi phải dỗ dành các bạn. Tôi hiểu ba mẹ còn bận soạn giáo án hàng đêm, hiểu mẹ dặn anh Hai đừng quên chỉ tôi học. Hơn hết, tôi hiểu được sự hy sinh không chỉ của ba mẹ tôi mà của tất cả những người thầy, người cô. Thời gian mà lẽ ra nên dành để chăm sóc cho gia đình thì phần nào đã phải hy sinh để lo lắng, quan tâm những “đứa con nuôi” ngây ngô. Và lần đầu tiên, ở tại ngôi trường này, tôi đã tự hứa phải dành cho ba mẹ tôi một món quà thật đặc biệt… như đối với một người thầy, người cô. Ngày Nhà giáo năm ấy… 20-11-2015!
Bất chợt, tôi vô thức tiến đến phòng học cũ.
Nhìn về bàn đầu dãy phía Bắc là vị trí tôi đã ngồi suốt 3 năm, tôi bỗng nhớ Nhật
– cô bạn ngồi kế bên, tôi nhớ đám con trai chơi bắn bi trên bục giảng, lũ con
gái góp tiền cùng nhau ăn quà ở cuối lớp mỗi giờ ra chơi, nhớ cả “bầy” bạn thân
hay đố nhau… vài bài hát. Vẫn rõ như in những phút giây đám bạn ngồi lại tâm sự,
về chuyện gia đình, học tập, ước mơ, sự theo đuổi… và cả chuyện tình yêu đầu đời
thầm kín. Quên sao được những tâm hồn non nớt bắt đầu tập cách yêu thương một
tình yêu mới, quên sao được những ánh mắt quan tâm nhìn nhau ngại ngùng để rồi
ta biết chăm chút cho bản thân nhiều hơn, biết quan tâm người khác và tập vun đắp
cho tình yêu nóng vội tuổi mới lớn, một tình yêu vụng về nhưng rất nên thơ, chỉ
như một giấc mơ nhưng khiến tim ta mãi nhớ. Dù chỉ chợt đến rồi chợt đi như cơn
mưa mùa hè nhưng vẫn còn đó những yêu thương mặn mà, những lá thư còn dang dở
đã vội trao…
Nhưng rồi ta phát hiện thời gian thật đáng sợ,
khi mọi thứ đã quá đỗi quen thuộc cũng là lúc ta phải đối mặt với sự chia li…
Ngày chia tay, cả đám ôm nhau khóc, có đứa lặng thinh không nói gì, có đứa tự
tìm cho mình một góc riêng như muốn níu giữ chút yêu thương nơi này, và ai đó lặng
lẽ trao nhau những lời ước hẹn:
“Tình yêu đầu trôi xa dư âm để lại
Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại”
Riêng tôi, tôi chọn nhìn ngắm mọi người, lần
cuối quan sát thật kĩ những người bạn đã cùng tôi sát cánh suốt 3 năm học để rồi
những hình bóng ấy tôi luôn dành ra một phần trong tim mình để nhớ về. Ngậm
ngùi nói với nhau lời chia tay và chúc nhau về một tương lai tươi đẹp.
Vì cuộc sống vốn là như thế, một phần ba của
đời để học rồi chỉ với 3 tháng ôn thi và 3 ngày để thực hiện ước mơ, một phần
ba ngày để chia tay, một phần ba tháng để hoài niệm, 3 phút để khóc. Sẽ là vậy,
12 năm học không phải là một con số quá lớn và 3 năm học cấp 3 cũng không phải
con số quá dài, thế nhưng những kỉ niệm đẹp nhất lại ở đây, ở trong khoảng thời
gian này. Chia li ư? Vâng rồi sẽ chia li, nhưng đó là chia li để ngày mai hội
ngộ. Bạn và tôi mỗi người sẽ có một cuộc sống, một cuộc đời riêng, có thể bao
nhiêu bận bịu lo toan của thế giới người lớn sẽ cuốn chúng ta đi. Bạn chẳng thể
gặp gỡ, thậm chí gọi điện cho tôi mỗi ngày. Nhưng tôi chẳng bao giờ sợ bạn quên
tôi đâu, bởi tôi biết sức chứa của trái tim bạn là vô tận, chỉ cần đôi khi nghĩ
đến tôi và mỉm cười, chiếc lá của tôi trong trái tim bạn sẽ chẳng bao giờ rụng
xuống, sẽ mãi xanh tươi…!
Tôi tự nhủ sẽ dạy cho những đứa con tôi cách
trân trọng những kỉ niệm khi còn trên ghế nhà trường, trân trọng những khoảnh
khắc vô tư nhất, nhưng là… sau khi trở về nhà…
Nhưng bạn biết không? Tôi đã chẳng kịp trở về ngôi nhà ấy đâu, giấc mơ quá ngắn để có một
kết thúc đẹp nhưng tôi không cần một cái kết như vậy, tôi cũng thực tại hay ở
đó, tôi của năm 2015 hay 2035 đều ở mãi dưới mái trường THPT Phạm Văn Đồng này.
Nếu như những ý tưởng của ngày còn là học
sinh Tiểu học là những suy nghĩ non nớt, ngây thơ nhất thì mái trường Phổ thông
Trung học sẽ là nơi ta nuôi dưỡng những ước mơ tinh khôi, cuồng nhiệt nhất. Tôi
chưa phải là một học sinh cuối cấp. Đúng, tôi chỉ mới là học sinh 11. Nhưng tôi
vẫn sẽ trân trọng những khoảnh khắc này và cống hiến hết mình để khi nhìn lại
không có điều gì phải tiếc nuối quá nhiều.
Rồi đây khi đường đời nâng bước chân ta đi xa
mãi, nhưng bóng dáng mái trường này sẽ chẳng hề phai mờ trong tâm trí, càng nhiều
thách thức, trở ngại, chúng tôi lại thêm trân quý quãng thời gian vô ưu, vô lo
này… Vì “Qua những ngày mưa thêm yêu những
ngày nắng!”
Những đứa
trẻ 16 tuổi là chúng tôi vẫn chạy về phía đối phương, ôm lấy nhau thật chặt. Và
dù 20 năm sau vẫn như khi 16, có lẽ chúng tôi sẽ vấp ngã lần nữa và có lẽ sẽ phải
quỳ gối, dù vậy chúng tôi vẫn tiến về phía trước!!!
Đoàn Thị Ngọc Hà

0 nhận xét:
Đăng nhận xét