CÔNG ƠN THẦY CÔ
Thấp thoáng đã mười sáu năm trôi
qua. Từ những ngày thơ ấu, tiếng khóc oe oe đến lớp mẫu giáo, được cô giáo dỗ
dành. Rồi cấp một, cấp hai đến cấp ba, bóng dáng những người thầy, người cô
luôn theo chúng ta suốt chặng đường ấy, cống hiến hết mình vì những cậu học
sinh thân yêu của mình.
Công lao của thầy cô to lớn biết
nhường nào. Mà có lẽ cả cuộc đời này chúng ta cũng không thể nào đền đáp hết
được. Làm sao tôi có thể quên những ánh mắt ấm áp, nụ cười dịu hiền của thầy
cô. Hình ảnh những cô giáo trước tà áo dài thướt tha, đằm thắm. Những người
thầy vẻ mặt lúc nào cũng thể hiện sự nghiêm nghị đã để lại cho chúng tôi biết
bao bài học đáng nhớ.
Không những thế, điều mà gây ấn
tượng nhất cho tôi chính là những nụ cười vui vẻ. Chính nó là những nguồn động
viên, khích lệ vô cùng to lớn. Mỗi khi tôi làm bài điểm thấp hoặc phạm lỗi, mặc
dù thầy cô không la mắng hay trách móc nhưng qua ánh mắt tôi đã hiểu họ đã buồn
và một chút thất vọng trong đôi mắt kia. Tôi thật sự đã thấy mình có lỗi rất
nhiều, vì thế phải cố gắng hơn nữa.
Thật không thể nào diễn tả được
hết nỗi biết ơn sâu nặng của tôi đối với thầy cô của mình, những người luôn
miệt mài bên trang giáo án, truyền đến cho chúng tôi những bài học bổ ích,
những người luôn quên những khó khăn gian khổ để định hướng ra tương lai của
những cô cậu học trò của mình.
Cuộc sống biết bao nhiêu biến đổi
nhưng đâu thể làm phai đi tình cảm mà thầy cô dành cho học sinh. Tình cảm
thiêng liêng, cao quý ấy… Ôi! Biết nói sao cho hết nỗi niềm! Chỉ khi ta lớn
khôn, chúng tôi – những đứa học trò nhỏ ngây dại – mới hiểu được tình cảm của
thầy cô dành cho chúng tôi.
Thu Hiền

0 nhận xét:
Đăng nhận xét